Người Tôi Cưu Mang
Người Tôi Cưu Mang
Tin vào Lòng Nhân Ái

Tin chung:

  • ĐẠI DIỆN BQT: Nguyễn Hồng Ánh - Tel: 091 6092600
    Email: ntcm2007@gmail.com
    TÀI KHOẢN ĐÓNG GÓP: Trần Thị Kim Phượng  0061001043010 VietcomBank Nha Trang
    Diễn đàn cũ http://old.nguoitoicuumang.com
  • CHUNG TAY XÂY DỰNG
      Ngôi Nhà Mơ Ước Số 29 Chị Ka Hiên Thị Đem
    HÃY ĐỒNG HÀNH  Click here
  • CHÚC MỪNG TRÒN 6 NĂM
      NỒI CHÁO BV ĐK HÀ TĨNH
      THẮP LÊN NHIỆT HUYẾT TÌNH NHÂN ÁI

Tin chung

CHUNG TAY XÂY DỰNG
  Ngôi Nhà Mơ Ước Số 29 Chị Ka Hiên Thị Đem
HÃY ĐỒNG HÀNH  Click here

Những bài đã viết

Cho phép bạn xem toàn bộ những bài viết của người này. Chú ý rằng bạn chỉ có thể xem bài viết nếu bạn đủ quyền truy cập vào khu vực và mục có chứa chủ đề và bài viết.


Chủ đề đã tạo - HTVY

Trang: 1
1
* Ngày 27/12/2010:
- Bạn Xuân ủng hộ 150 miếng đậu hủ
- HTVY ủng hộ 15kg bắp cải,5kg cà chua.
* Ngày 31/12/2010:- HTVY ủng hộ 10kg susu,5kg cà rốt,5kg bắp cải.
Cảm ơn sự ủng hộ của các bạn cho QC.

2
Tâm sự - Chia sẻ / Bài học về sự công bằng
« vào: 17-11-2010 14:26:30 »
Mỗi một ngày trôi qua là một bài học về cuộc sống…với tôi không có bài học nào giống với bài học nào….
Ai cũng có quê hương,có tuổi thơ,và tuổi thơ ấy đi qua như thế nào?Nó đẹp để đủ chắp cánh cho ta bay đến những ước mơ?Hay nó buồn khiến ta phải chùn bước trên quãng đường sắp tới?
“…..Đó là vào một ngày hè nóng bức,tại một căn nhà nhỏ nép mình dưới một cánh đồng vùng quê miền trung nam bộ.Ngày đó tôi còn nhớ…nhà rất nghèo,trước cửa nhà là đường ray xe lửa,mỗi ngày xe lửa chạy đi chạy về 2 bận.Ba mẹ tôi buôn bán,chạy chợ trên tuyến đường này để lo cơm gạo nuôi 4 anh em tôi mỗi ngày.Lúc đó anh Hai tôi được 9 tuổi,tới tôi 7 tuổi,em trai kế 5 tuổi và em gai út 2 tuổi…Tuy cuộc sống vất vả nhưng bọn tôi lúc nào cũng đùa giỡn vô tư,vì 4 anh em cách nhau ít tuổi nên chơi với nhau rất vui,vả lại chúng tôi cũng nào biết gì đến cơm,áo,gạo,tiền….
Ba mẹ đi chuyến xe lửa lúc 12h trưa để mua hàng về bán,ẳm theo đứa em út ,còn 3 đứa lớn ở nhà.Trước khi đi có dặn 3 anh em “tụi con ở nhà ngủ trưa,không được đi chơi nha”,cả mấy đứa “dạ” theo răm rắp như thể rất ngoan ngoãn…
Vừa canh chuyến xe lửa hú còi rời khỏi nhà ga,chạy ngang nhà tôi và khuất xa dần trong tầm mắt,trời thì nắng chan chan như đổ lửa mà mấy anh em hăm hở đứa thì cầm cây,đứa thì chạy theo đỡ-vì cái cây tre hái quả quá dài,quá nặng so với tuổi chúng tôi hồi đó-rồi một mạch chạy thẳng tới một rừng cây dại với “mưu đồ” là đi hái Keo ăn( Keo-đó là một loại trái cây rừng khi chín có màu hồng,trái xoắn lại và mở bằng cách tách ra làm 2,hạt ở trong như hạt me,thịt bao ở ngoài ăn rất ngọt).Anh Hai hái được rất nhiều Keo,thằng Tí em tôi thì lượm Keo bỏ vào vạt áo được “đóng thùng” cẩn thận,tôi là con gái chỉ chạy theo “a dzua” mà thôi.Tới khi keo được hái đầy áo,không con chỗ nào để nữa thì lũ trẻ mới chịu về nhà.Mồ hôi mồ kê nhải nhuệ,lem luốc,thằng Tí đổ “phịch” mớ keo xuống nền nhà,rồi kêu chia.Anh hai tôi lớn nhất nên được quyền chia phần,tôi thấy anh Hai quá khôn toàn dành những trái keo chín đỏ,to,ngọt và chia cho thằng Tí mây trái xanh không à.Thằng tí không chịu vùng vằng vì bị bắt chẹt,tôi cũng ấm ức nói”ông đưa nó thêm mấy trái chín đi” rồi anh Hai tôi nói”công tao hái tao phải được nhiều”,thằng Tí nói”tui cũng có công lượm chứ bộ”,xong anh Hai thấy  cũng hơi quê quê nên đành”bóp bụng” đưa thêm cho nó 1,2 trái chín ngắn ngủn.Tôi vì thấy mình không có công gì nên cho gì ăn nấy không đòi hỏi,mà chỉ đòi hỏi sự công bằng cho thằng em nhỏ bị bắt chẹt thôi….”.
Kỷ niệm thời thơ ấu ấy làm tôi cứ nhớ mãi…mỗi khi được quây quần bên gia đình tôi lại nhắc lại làm ai cũng thấy buồn cười.Đó là bài học về sự công bằng đấy bạn ạ?
Vậy theo bạn công bằng là gì?
Chúng ta có 200 ngàn,dự tính sẽ giúp 2 trường hợp khó khăn trên DĐ,chúng ta thấy chia mỗi t/h 100 là công bằng,đúng không?Xét về mặt bằng chung nó chỉ tạm đúng,nhưng xét ra 2 hoàn cảnh cụ thể,hoàn cảnh 1thật sự rất cần đến số tiền này nếu như thiếu nó sẽ là sự sống còn,và hoàn cảnh 2 có thể lây lất qua ngày có thì tốt không cũng chịu đựng được.Vậy thì lúc này nó không còn là con số 100=100 nữa rồi,mà có thể là 150=50 hay 180=20….
Vậy tóm lại: sự công bằng chính là nằm ở lòng người.Khi phải chia 1 khẩu phần ăn,một số tiền,một số công việc thường ngày hay làm trọng tài để giải quyết một vấn đề rắc rối…thì sự công bằng phải dựa theo nhiều yếu tố:con người,sự vật,sự việc….như thế nào thì chúng ta mới giải quyết được vấn đề thật mỹ mãn để ít ra người được nhiều,được ít,hay người được quyền chia không phải thốt ra 1 câu rằng “Trời ơi!Thật bất công quá!”
Tôi tin rằng với những chia xẻ trên phần nào giúp chúng ta có thêm một nhân thức đúng đắng hơn về cách xự xự với nhau,với những người thân yêu,bạn bè và xã hội như thế nào là công bằng cho hợp tình,hợp lý.Nếu có gì còn sơ sót mọi người có thể góp ý thêm để vấn đề mình muốn nói trở nên hoàn thiện hơn.
Chân thành cám ơn!

3
Cả nhà thân mến!
Ông Danh Kim 64 tuổi.
Đ/c:55C ấp Hà Bao 2-xã Đa Phước-huyện An Phú-Tỉnh An Giang.
Đây là địa chỉ cùng chung họ hàng với trường hợp Út Xụi.Đi An Giang trong đợt mưa gió triền miên hồi tháng rồi.Ấn tượng đầu tiên của mình là 1 khu nhà sàn chin chít khoảng 10 căn bé xíu nằm phía sau lưng dãy nhà sát lộ.Lội nước lõm bõm,trơn trợt,men dưới những cột nhà sàn phía trước,qua khỏi nhà của trường hợp Út Xụi,đi tuốt vào sâu gần bờ sông mới tới nhà ông Danh Kim.Một căn nhà sàn,lá,nhỏ nhất trong khu nhà sàn(mà khi hỏi thăm mình mới biết đây là khu đất do ông bà xưa để lại cho con cháu,mỗi đứa \\\"xí\\\" một chút cất nhà).
Ông Danh có 1 người vợ bán vé số,thường đi bán rất xa khoảng 1 tháng về 1 lần cho ông 100-200 ngàn để xài vặt.Khi mình hỏi với số tiền ít ỏi đó thì ông xài như thế nào? thì ông trả lời rằng để uống trà đường và mua thuốc hút.Còn 2 bữa cơm mỗi ngày là do người em gái ruột cũng rất khổ(làm nghề bán chuối nướng)ở gần nấu rồi cho ăn mỗi bữa,có gì ăn nấy.
Cuộc sống như vậy cũng tạm được nhưng gần đây theo lời ông và người em gái thì khoảng 3 tháng nay người vợ không về nữa...sau lần về gần nhất lúc ông bệnh nói rằng\\\"lần này tui về thăm ông thôi chứ dạo này buôn bán ế quá tui không có tiền\\\".
Lúc trò chuyện mình quan sát thấy ông đã bị mờ 2 mắt do mắt bị \\\"kéo mây\\\" thường hay thấy ở người già,và thêm bệnh ho lâu ngày nữa.Với thể trạng gầy yếu này thì không ngoại trừ khả năng ông bị lao,nhưng ông chưa đi khám bao giờ nên không biết được.
Khi được hỏi về nguyện vọng thì ông nói \\\"Tui chỉ ước có được căn nhà tình thương thôi vì trước đây có nghe địa phương hứa cho 1 căn nhà sàn tình thương như mấy nhà kia mà chờ lâu quá không thấy\\\".
Chia tay với ông mình biếu 500k gọi là và lòng không khỏi bùi ngùi với rất nhiều câu hỏi trong đầu:Phải chăng cái nghèo,cái đói đã khiến người phụ nữ kia bỏ rơi ông? Tại sao đồng bào ta ở đây còn quá nhiều người nghèo khổ đến vậy?...
Mong nhà mình quan tâm hoàn cảnh này a!
Em gởi hình nhờ tổ kỹ thuật đăng giúp.
Em chân thành cám ơn!

4
An Giang / An Giang - Út Xụi - Liệt & Thiểu năng
« vào: 10-11-2010 04:33:09 »
Cả nhà thân mến!
Hoàn cảnh cực kỳ khó khăn và neo đơn này mình được biết qua đợt XM cháu Sanavi vừa rồi do anh Trung-Trưởng ấp Hà Bao 2 giới thiệu,nhưng vì thời gian rồi bận quá nay mình mới up lên.Mình xin giới thiệu tóm tắt như sau:
Anh nguyễn văn Út(tên thường gọi là Út Xụi) SN 1978 bị liệt 2 chân từ lúc mới sinh và bị thiểu năng trí tuệ(hay gọi là khờ khạo).Đã 32 tuổi nhưng không tự chăm sóc bản thân được mà tất cả các sinh hoạt hàng ngày đều do 1tay người mẹ già(bà 5 Chinh)
Nhà có mấy người con nhưng đã gả chồng,vợ,ra riêng cuộc sống nghèo khó nên không lo được gì cho gđ.Hiện tại 2 mẹ con đang sống cùng với 2 vợ chồng người con trai(em của út Xụi)bằng tiền làm thuê ít ỏi trung bình ngày khoảng 50-100k,có ngày có ngày không,phải lo chạy gạo từng bữa.Chưa kể người con trai này phải lo cho vợ và 1 con nữa...
Ngoài ra khi trái gió trở trời đau yếu còn phải lo tiền thuốc than nữa.Hiện tại gd bà cũng được chính quyền địa phương quan tâm và trợ cấp theo diện hộ nghèo 180.000vnd/tháng.
Mong nhà mình quan tâm đến trường hợp này và sớm xác minh nhe!
Địa chỉ:Nguyễn Văn Út(Út Xụi)SN 1978
Mẹ:Nguyễn Thị Xuân(tên thường gọi 5 Chinh)
Số nhà:55A ấp Hà Bao 2-xã Đa Phước-Huyện An Phú-Tỉnh An Giang
SĐT của người em trai(tên Oảnh)01643736213.
Hình ảnh mình gởi tổ kỹ thuật đăng giùm.
Cám ơn cả nhà ạ!

5
Cả nhà thân thương!
Chiều nay trên chuyến xe từ TP.HCM về Cần Thơ mình chứng kiến 1 cảnh thật sự thương tâm..
Một cô gái 23t tay ẳm 1 đứa con trai trên 1 tháng tuổi hỏi mình \\\"chị nuôi không e cho chị?\\\"
Sau một lúc ngồi hỏi chuyện thì được biết Kiều sống với mẹ(làm nghề làm giấy cúng)và cha dượng(chạy xe lôi)Kiều đã qua 1 đời chồng có 2 con,li dị chồng rồi lên TPHCM làm mướn gởi tiền về đưa mẹ(tức bà ngoại 2 bé)nuôi con.Trong thời gian đi làm thì Kiều quen và chung sống với 1 người đàn ông rồi mang thai sinh ra em bé này,người này bỏ rơi 2 mẹ con luôn.Sinh con được 20 ngày thì Kiều xách giỏ đi bán vé số.
Thời gian gần đay vì không làm ra tiền,lại sinh nở nên mẹ Kiều phải mượn nợ tiền góp của người ta,thiếu 3 triệu đồng mỗi ngày góp trên 100 ngàn nhưng ko có tiền bị chủ nợ lại mắng chửi thường xuyên nên Kiều không chịu nổi ẳm con đi cho.
Thấy cô gái này còn rất trẻ tuổi và suy nghĩ còn rất non nớt nên mình đã khuyên nhủ từ bỏ ý định cho con rồi cho một ít tiền và hứa sẽ tìm cách giúp đỡ cô.
Nhà mình ơi!Mình thấy trường hợp này thật tội nghiệp,khi con người ta đã đi đến bước đường cùng không còn lối thoát thường không sáng suốt hay nghĩ quẩn phải không ạ?
Mọi sự xác minh và giúp đỡ xin liên hệ địa chỉ sau:
Huỳnh Thị Kiều-con dì Thủy bán vé số-dưới dốc cầu Hiền Đức-P5-TX.Vĩnh Long(sau lưng Chùa Ông)
Sđt 01228182673 (cha dượng Kiều-tên Tỷ)
Cảm ơn các anh,chị,cácc bạn đã quan tâm Topic này ạ!

Trang: 1