Người Tôi Cưu Mang
Người Tôi Cưu Mang
Tin vào Lòng Nhân Ái

Tin chung:

Tin chung

GÓP NHAU XÂY MÁI ẤM
  NGÔI NHÀ MƠ ƯỚC SỐ 32

Những bài đã viết

Cho phép bạn xem toàn bộ những bài viết của người này. Chú ý rằng bạn chỉ có thể xem bài viết nếu bạn đủ quyền truy cập vào khu vực và mục có chứa chủ đề và bài viết.


Những bài đã viết - kieule

Trang: 1
1
chào cả nhà,
Cảm ơn sự quan tâm, giúp đỡ của mọi người dành cho anh Long.
kieule vừa gọi điện hỏi thăm về tình hình của anh Long thì được Mẹ anh cho hay là cách đây vài hôm, anh bị đau nặng, gia đình đã đưa anh đến bệnh viện ĐK Tiền Giang trong tình trạng sức khỏe rất yếu. Hôm sau (thứ ba),anh được chuyển đến BV Chợ Rẫy, tình trạng của anh hiện tại bắt buộc phải chạy thận, nhưng gia đình lại đang rất khó khăn.
Rất mong nhận được sự giúp đỡ kịp thời từ cả nhà!
Thân.

2
chào cả nhà,
kieule xin bổ sung thêm thông tin về Mỉnh,
Mỉnh hiện là SV năm 3 trường ĐH công nghệ thông tin, ngành khoa học máy tính. Mỉnh hiện đang ở kí túc xá của trường.
số ĐT của Mỉnh: 01265 029 831.
thân.

3
Chào cả nhà,
kieule xin giới thiệu đến mọi người hoàn cảnh của em Bùi Thị Mỉnh ở Cai Lậy, Tiền Giang qua bài viết của một người Thầy. mong cả nhà xem xét và giúp đỡ em.
\\\"ĐƯỜNG VÀO ĐẠI HỌC CỦA CÔ BÉ MỒ CÔI MẸ


Tin cô bé Bùi Thị Mỉnh nhà ở ấp Bình Qưới, xã Bình Phú, huyện Cai Lậy đậu đại học làm nhiều anh chị em công nhân ở xưởng may Minh Trân (xã Bình Phú) càng vui và càng quí cô bé mồ côi mẹ, nhà nghèo, giúp việc lặt vặt trong xưởng may sẽ thành Kỹ sư tin học.

Mỉnh mồ côi mẹ lúc em vừa tròn 5 tuổi, cha em phải lâm cảnh “gà trống nuôi con”, nhà không có ruộng vườn nên cha em phải làm bốc vác để có tiền nuôi 3 con nhỏ. Một năm sau đó ba Mỉnh lại có vợ khác, ba và mẹ kế của em lại có thêm 2 con nhỏ, chỉ với một khoản thu nhập ít ỏi từ việc bốc vác của cha phải nuôi cùng lúc cho hết thảy 7 người nên cuộc sống gia đình vốn đã khó khăn giờ lại càng khó khăn thêm.

Những năm học bậc THCS, ngoài giờ học, Mỉnh phải đi phụ bán cháo lòng cho một quán cháo gần nhà để được chủ quán cho ăn sáng và trả công cho vài ngàn lẻ, số tiền ấy được em dành dụm mua tập, bút để đi học. Đến năm học lớp 9 Mỉnh không còn phụ bán cháo lòng nữa, nhà lại quá khó khăn có hôm không có gạo để nấu mà công việc của cha lại không ổn định.Nên em luôn ước ao có ai đó thuê mướn em làm việc gì đó để em có tiền phụ giúp gia đình.

Biết hoàn cảnh thương tâm của em nên chủ xưởng may Minh Trân ở gần nhà đã tăng 1 suất cơm mỗi bữa ăn dành cho công nhân may để riêng cho Mỉnh. Và trong suốt 3 năm học phổ thông, sau giờ học ở trường về là Mỉnh ghé xưởng may để ăn cơm và phụ giúp những công việc lặt vặt ở xưởng như sắp xếp đồ đạc cho gọn, cắt chỉ, quét dọn…dù chủ xưởng may không đồng ý vì em còn quá nhỏ và có hoàn cảnh rất đáng thương, nhưng em cứ nằng nặc xin được làm như thầm ý để “trả ơn” những bữa cơm mà chủ xưởng may đã cho ăn. Thấy “con bé” chăm chỉ, siêng năng làm việc, có hoàn cảnh tội nghiệp nên mỗi tháng chủ xưởng may cho thêm một ít tiền để ăn sáng để có sức khỏe đi học.

Bản chất hiền lành, chịu thương chịu khó của Mỉnh được nhiều người thương. Tất cả quần áo em mặc và 3 chiếc áo dài mặc trong suốt 3 năm học phổ thông đều là đồ cũ được bà con trong xóm và các bạn công nhân trong xưởng may gửi tặng.

Hôm Mỉnh đi TP. Hồ Chí Minh thi đại học, không có tiền nên em “đánh liều” đến xin nhà trường cho mình đi thi miễn phí (Chương trình đưa học sinh đi thi đại học của trường THPT Phan Việt Thống, huyện Cai Lậy) nhà trường đồng ý miễn tiền xe và tiền ở, Mỉnh mừng đến khóc. Chủ xưởng may thấy vậy cũng cho em một ít tiền để làm lộ phí đi thi.

Nhận được giấy báo trúng tuyển vào trường Đại học công nghệ thông tin (thuộc Đại học quốc gia TP.HCM) ngành khoa học máy tính mà Mỉnh mừng đến khóc vì mình đã không phụ lòng mẹ và niềm tin yêu  mà mọi người đã dành cho mình trong những tháng ngày khó nhọc. Nhưng nghĩ đến những khoản tiền phải đóng trong suốt thời gian 4 năm học em chẳng biết làm sao. Hôm em xếp lại các bộ quần áo cũ để chuẩn bị đi học nhiều anh chị em trong xưởng may thương cho hoàn cảnh của Mỉnh đã quyên góp mỗi người 5-7 ngàn đồng cho em, cầm số tiền gần 300 ngàn trên tay mà Mỉnh không kiềm được nước mắt. Mỉnh cho biết: Dù khó khăn thế nào đi nữa thì em cũng sẽ cố gắng bởi vì với em chỉ có nỗ lực học tập mới thay đổi được số phận của mình. “Ai sẽ lo cho em trong thời gian học đại học?”. Im lặng hồi lâu, em nói: Hiện cha và mẹ kế phải lo cho 2 em nhỏ nên em sẽ tiếp tục cố gắng...

Sau một thời gian học Đại học, tâm sự với tôi về cuộc sống sinh viên, Mỉnh kể: Em đã vai ngân hàng để có tiền đóng học phí, còn lại chúc ít em lo tiền trọ, tiền ăn hàng ngày. Khi tôi hỏi: tiền vai có đủ trang trải chi phí không. Em ấp úng không trả lời. Tôi hỏi tiếp: Hàng ngày em ăn uống thế nào. Em trả lời: Sáng chiều em ăn một bữa mặn, một bữa cơm chay để tiết kiệm mới mong đủ tiền đi học. Em cũng đã đi xin việc nhiều nơi để có tiền trang trải cuộc sống nhưng thời gian làm không thuận lợi cho việc học của em, nên tới nay em vẫn chưa tìm được chỗ làm thích hợp, đành chịu tiết kiệm chi phí trong khoảng tiền vay có được để duy trì việc học. Ước mơ thoát nghèo bằng sự nỗ lực vươn lên trong học tập của cô bé mồ côi mẹ thật đáng biểu dương./.\\\"

Người viết,
Nguyễn Hoàng Tấn

4
chào cả nhà,
    tình cờ kieule được biết một hoàn cảnh rất thương tâm,hôm nay xin giới thiệu đến cả nhà, mong nhận được sự đồng cảm và chia sẻ trong lúc khó khăn này. Đó là hoàn cảnh của anh Nguyễn Thanh Bình, tên thường gọi là Long, ở ấp 4, xã Mỹ Thành Bắc, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. Anh mang trong người căn bệnh suy thận mãn, viêm dạ dày, tiểu đường, viêm xoang nặng. Nó đã cướp đi của anh tiền bạc, sức khỏe và cả ánh sáng. Giờ đây sự sống của anh đang trông chờ vào sự chăm sóc của người mẹ đã 58 tuổi và những đồng tiền do người cha đã 60 tuổi đi làm mướn kiếm được để mua thuốc cho anh.
    Long là con út trong gia đình có 6 anh chị em, rồi các anh chị cũng lần lượt lập gia đình và ra ở riêng, cuộc sống không mấy khá giả. Những tưởng đến lúc tuổi già ông bà có thể nương tựa vào đứa con trai út siêng năng, hiền lành của mình, trước kia anh cũng đi làm cày thuê, cuốc mướn lo cho gia đình. Nhưng đến năm 20 tuổi anh phát hiện mình bị tiểu đường và viêm gan. Lúc đó, gia đình lo chạy chữa thuốc than mong cho anh mau khỏi bệnh. Nhưng rồi, tiền bạc chẳng còn mà bệnh của anh vẫn còn đó. 13 năm đã trôi qua, sức khỏe của anh ngày một yếu, anh ngày càng xanh xao, gầy gòm, anh lại thêm chứng bệnh suy thận mãn, 2 mắt của anh đã không còn nhìn thấy. Ba công đất duy nhất của gia đình cũng đã mang đi cầm mà không biết đến bao giờ mới có tiền chuộc lại, rồi số tiền vay mượn của hàng xóm cũng đã gần 20 triệu.
   Anh thường xuyên bị mệt và ngất đi. Cách đây vài tháng anh lại nhập viện trong tình trạng sức khỏe rất yếu, và được truyền máu. Tại bệnh viện Đa khoa trung tâm Tiền Giang bác sĩ kết luận anh bị viêm xoang nặng, suy thận mãn, viêm dạ dày và đái tháo đường. Sau đó anh được chuyển lên bệnh viện tuyến trên, anh được yêu cầu chạy thận, nhưng do gia đình không đủ tiền nên khi nhận được giấy hẹn đã không trở lại bệnh viện để chạy thận cho anh.
Theo lời kể của bà thì anh vẫn hay bị mệt và ngất, mỗi ngày phải truyền 1 chai nước biển, tiền thuốc hiện tại là 500.000đ/10 ngày. Dù sức khỏe yếu, những cơn đau cứ hành hạ làm anh mệt nhưng anh vẫn cố chịu đựng, mỗi khi nhắc đến chuyện đi bệnh viện thì anh không đồng ý, vì anh biết gia đình không có tiền, vay mượn thì trong xóm cũng không ai có thể cho mượn được nữa.
     Ông là thương binh 4/4, mỗi tháng được trợ cấp 600.000đ.Ông đi giữ vườn mướn cho người ta (cả ngày lẫn đêm) mỗi tháng được 2 triệu. mỗi lần anh Long nhập viện thì ông lại ứng tiền trước rồi làm trả sau. Cứ thế nên tiền cũng chẳng đủ đâu vào đâu. Khi tham gia kháng chiến ông bị vết thương ở đầu nên chứng đau đầu cứ hành hạ ông, có lần bị tai biến nhẹ phải nhập viện, nhưng vừa xuất viện là ông lại lao vào công việc để kiếm tiền lo cho cuộc sống gia đình, lo cho con mình. Do tuổi cao nên sức khỏe của bà cũng không được tốt, bà thường bị nhức mỏi, tê tay chân,… do anh Long không nhìn thấy nên bà phải ở nhà chăm sóc cho anh, chẳng thể đi làm để giúp ông kiếm thêm thu nhập. còn các anh chị của anh Long thì cuộc sống gia đình cũng khó khăn nên chẳng giúp được gì nhiều cho em mình.
    Thương con, ông bà đã cố giấu đi những nỗi buồn, những giọt nước mắt, cố gắng làm, mong sao có thể kéo dài sự sống cho con mình. Nhưng bệnh của anh thì ngày một nặng thêm còn sức khỏe của ông bà thì ngày một giảm. mong rằng sẽ có phép lạ đến với gia đình, có những bàn tay nhân ái chở che cho cuộc sống của anh Long, chia sẻ gánh nặng trên đôi vai của người cha già, và những vất vả, lo toan trong tâm trí của người mẹ, chia sẻ với nỗi lòng của người con không thể phụng dưỡng cho cha mẹ lúc tuổi già, chỉ có thể đứng nhìn cha mẹ vất vả lo cho mình….

Trang: 1