Người Tôi Cưu Mang
Người Tôi Cưu Mang
Tin vào Lòng Nhân Ái

Tin chung:

  • ĐẠI DIỆN BQT: Nguyễn Hồng Ánh - Tel: 091 6092600
    Email: ntcm2007@gmail.com
    TÀI KHOẢN ĐÓNG GÓP: Trần Thị Kim Phượng  0061001043010 VietcomBank Nha Trang
    Diễn đàn cũ http://old.nguoitoicuumang.com
  • BV HUYẾT HỌC & TRUYỀN MÁU TW
    5 NĂM NỒI SOUP TẠI VIỆN HUYẾT HỌC15 - 12 - 2014

Tin chung

ĐẠI DIỆN BQT: Nguyễn Hồng Ánh - Tel: 091 6092600
Email: ntcm2007@gmail.com
TÀI KHOẢN ĐÓNG GÓP: Trần Thị Kim Phượng  0061001043010 VietcomBank Nha Trang
Diễn đàn cũ http://old.nguoitoicuumang.com

Những bài đã viết

Cho phép bạn xem toàn bộ những bài viết của người này. Chú ý rằng bạn chỉ có thể xem bài viết nếu bạn đủ quyền truy cập vào khu vực và mục có chứa chủ đề và bài viết.


Những bài đã viết - naydjrueng

Trang: 1
1
Quán cơm 2.000 đồng / Re: Sài Gòn - Quán cơm 2000đ
« vào: 05-11-2019 15:17:16 »
QUÁN CƠM 2000 GIỮA PHỐ SÀI GÒN

Tôi là Nay Djrueng, tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình đông con. Tôi cũng không đến nỗi là phải tự lo toan cuộc sống. Ngay từ nhỏ, tôi luôn có cuộc sống tự lập sớm hơn so với các bạn cùng trang lứa. Bởi lẽ đó, tôi luôn có quan điểm riêng của mình. Cho đến hiện tại, tôi vẫn sống tự lập như thế và tất nhiên những cái quan điểm từ trước đến giờ của tôi nó không giúp được cho tôi trong cuộc sống hiện tại. Tôi nghĩ rằng, tôi cần phải thay đổi. Thay đổi để có những quan điểm mới, thành công mới. Vì vậy, tôi chấp nhận thử thách bản thân mình ở quán cơm hai ngàn.

Một ngày đẹp trời, tôi thức dậy từ lúc sáng sớm. Tôi cảm thấy háo hức với ngày đến trải nghiệm tại quán. Tôi tới khoảng hơn 20 phút mới tới. Tới nơi, tôi gặp ngay người chị ngồi trên xe lắc. Chị tên là Mai Trâm, chị cũng là thành viên của cộng đồng. Tôi là một thanh niên cũng khá chủ động với việc giao tiếp, nhưng mà chị vẫn còn ê rề. Đến một lúc tôi cũng giao tiếp được với chị. Tôi nhận ra rằng, tất cả chúng ta nhiều lúc cũng từ việc ngại tiếp xúc với một người lạ nào đó mà đôi lúc chúng ta tự đánh mất mọi cơ hội của mình trong xã hội này.

Một lúc sau, tôi phụ chú Ánh bê xuống khay đựng cơm. Tôi bê được chục cái, tôi lại mỏi. Nhưng với sự kiên trì, cuối cùng tôi cũng bê được hết khay đựng cơm. Khi bê xong tôi ngồi nghỉ, tôi thấy rằng đã lâu lắm rồi tôi mới thấy bản thân mình mỏi đến như thế. Nhưng bù lại, tôi cảm thấy vui, vui vì bản thân đã được góp sức chút ít cho cộng đồng, vui vì bản thân dám bước vào cuộc chơi của chính mình.   

Sau khi phụ chú bê xong khay cơm, tôi lại tiếp tục phụ chị Trâm phân loại các rau, củ quả. Lúc đầu thì tôi cảm thấy bình thường, một lúc sau tôi mở ra một túi thì điều kinh dị đã sảy ra với tôi. Đó là những đồ đối với tôi thì tôi sẽ bỏ nó đi, tôi rất sợ hãi. Phải nói thật, trước đây khi còn là sinh viên, tôi bị ngộ độc thực phẩm ba lần, vì: ăn phải thức ăn chưa chín và đồ ôi thiu. Ngày đó, tôi được ăn miễn phí và tôi không có sự lựa chọn. Có một ngày, tôi rời đi ăn ngoài, tôi bị la tới tấp và gắn mắc người "VÔ ƠN". Các bạn có bao giờ nghĩ, một thanh niên khá hoạt bát, suốt ngày cười nói, bỗng nhiên bị bệnh và từ ngày đó tôi bị mất thị giác tạm thời hai lần vừa bị nhiễm trùng dạ dày. Cho nên, từ ngày đó, tôi luôn đặt tình trạng báo động với thực phẩm không đảm bảo an toàn. Sau khi tôi ngồi tâm sự với chú Ánh, tôi học được không phải ai cũng có một cuộc sống đầy đủ, chị Mai Trâm cũng là người đi lên từ những cuộc sống cơ cực mà vươn lên, nên là mọi thứ của chị, mọi quan điểm của chị sẽ khác so với tôi nhiều. Từ đó, tôi cảm thấy phục chị và những bạn không được may mắn hơn tôi. Tôi thấy rằng, trong cuộc sống của mỗi chúng ta, không phải ai ai cũng ăn sung mặc sướng, ai ai cũng đầy đủ mọi thứ. Mà xung quanh ta có rất nhiều mảnh đời chưa được may mắn, nhưng ngược lại các bạn có ý chí vươn lên rất tốt, tốt hơn so với tôi. Vì vậy, khi mình còn làm được việc thì hãy làm hết mình. Trân trọng những thứ chúng ta đang có, nhất là trân trọng chính bản thân, chính cái cơ hội của bản thân. Vì đó có thể là bước đệm cho chúng ta sau này.

Sau một ngày dài, phải nói thật là mệt thì không phải là mệt, mà thực tế hơn là tôi quá buồn ngủ thì đúng hơn. Tôi học chuyên ngành công nghệ thông tin, nên tôi quên cuộc sống thức đêm để làm cái dự án, hoặc cài thêm code. Có những tháng tôi thức nguyên tháng để làm, sau cho kịp tiến độ. Bởi vậy, không có thời gian nào làm việc tốt hơn ban đêm yên tĩnh mà mát mẻ. Cứ tới sáng nếu không đi làm là ngủ tới giờ trưa, chiều mới thức dậy. Còn đi làm thì dạy sớm hơn và nghỉ trưa lúc 12 giờ. Cho nên, tôi đi đâu về đâu cứ tới giờ đó là người ngủ gà ngủ gật. Quan điểm của tôi là làm gì thì làm, nhưng buổi trưa phải nhắm mắt ít nhất 15 phút. Vậy nên, tôi qua môi trường này để thử thách bản thân chưa được như cái mong đợi.

Tôi hy vọng rằng, thời gian tới bản thân sẽ học được nhiều thứ hơn. Tôi không biết sẽ học được những gì cao cả, tôi chỉ mong bản thân sẽ có bước chuyển mới trong công việc cũng như trong cuộc sống sau này.

2
CHÁO DINH DƯỠNG MIỄN PHÍ


Có lẽ tình nguyện đối với tôi chả còn xa lạ gì. Hơn 5 năm trước đây, đối với các chiến sĩ tình nguyện viên là người khuyết tật thực sự rất hiếm hoi. Tôi là một thanh niên lớn lên trong tổ chức đoàn, hội, đội. Và tôi nhanh chóng theo đàn anh, đàn chị để làm công tác tình nguyện. Từ đó, thanh niên tình nguyện luôn gắn với cuộc sống của tôi.

NGÀY CHỦ NHẬT THẬT ẤM TÌNH NGƯỜI

Hôm nay, ngày chủ nhật. Thường tới ngày này tôi thường thức dậy rất trễ sau một tuần làm việc mệt mỏi. Nhưng nay, tôi có dịp về với nhóm "Người tôi cưu mang". Ở đây, cô, chú, anh chị vào dịp cuối tuần thường hội tụ để nấu cháo dinh dưỡng cho bệnh nhân ở bệnh viện. Biết chương trình tôi liền đồng ý tham gia, vì đây là một hoạt động khá ý nghĩa.

Chương trình "Ấm tình người"! Vì sao tôi lại nói vậy? Bởi vì, tôi hiểu được cảm giác khi người thân nằm viện nó như thế nào? Đồ ăn, thức uống đắt đỏ, lại không hợp khẩu vị. Tôi có nghe bố tôi kể rằng, hàng ngày bố toàn ăn đồ ăn ở bệnh viện, ăn không ngon đến phát ngán và bố giảm tới mấy kilogam. Nghe bố kể mà thực sự sót xa. Nhưng mà biết sao được, ở nhà mình quen lối sinh hoạt ăn uống vậy rồi, đồ ăn ở ngoài không hợp khẩu vị là lẽ đương nhiên. Vì vậy, hôm nay tôi chuẩn bị tâm thế sẵn sàng đi cùng anh chị để phát cháo.

Từ sáng sớm, anh chị tập trung tại nhà chú sáu, để nấu cháo. Rồi mỗi người đóng góp một chút kỹ năng để phụ nấu cháo. Tôi thì phụ trách nhặt hành, lựa hành. Tôi cảm thấy hứng thú, vì đã lâu lắm rồi tôi mới có dịp vào bếp núp. Đây cũng là một trong những sở thích của tôi lúc rảnh. Còn anh chị khác phụ trách bổ bí, say bí. Hôm nay, tôi đặc biệt ấn tượng với 1 thành viên với kỹ năng mài dao điêu luyện, chị ý khiến tất cả thành viên phải trầm trồ "Ồ".

Nửa tiếng sau, chúng tôi hoàn thành nồi cháo. Chúng tôi bắt đầu di chuyển đến bệnh viện "Gia Định" để phát cháo cho bệnh nhân. Tôi cảm thấy háo hức khi được tới đây. Tôi cũng tự nhủ với bản thân sẽ làm thật tốt. Khi tới nơi, tôi thực sự bất ngờ với quang cảnh của bệnh viện. Bệnh viện này là một trong số bệnh viện có thể nói sạch sẽ nhất Sài Gòn. Không những sạch, ở đây còn mát mẻ. Xung quanh hành lang có sẵn quạt cho bệnh nhân dùng...

Cả nhóm bắt đầu bắt tay vào việc phát cháo cho bệnh nhân. Người thì phát giấy, người thì khiêng nồi cháo, người thì múc cháo cho bệnh nhân. Còn tôi chỉ đứng ngồi phát giấy thôi. Mặc dù đóng góp chút ít sức lực vào công việc, nhưng tôi cảm thấy thực sự thật ý nghĩa. Tôi nghĩ rằng, bạn chẳng cần chứng tỏ những cái điều to lớn để người ta để ý hay quảng bá bản thân để giúp đỡ người khó khăn. Mà bạn đi và làm bằng cái tâm của chính bạn, chính khả năng của bạn. Dù là công việc vừa hay nhỏ, nhưng nó lại mang lại điều tốt đẹp cho những người được hưởng, được nhận. Điều đó, bạn đã góp phần công sức của bạn vào một tập thể rồi.

Tóm lại, hôm nay đúng là ngày thật vui và ý nghĩa. Hy vọng rằng, thời gian tới, tôi sẽ được trải nghiệm nhiều thứ nữa, trước khi quay lại công việc chính của mình.

Cuối cùng, em xin chân thành cảm ơn anh Hậu, cảm ơn chú Ánh và tất cả anh chị trong cộng đồng "Người tôi cưu mang" đã tạo điều kiện cho con được trải nghiệm với môi trường này.

Người viết:

Nay Djrueng


Trang: 1