Người Tôi Cưu Mang
Tin vào Lòng Nhân Ái

Tin chung:

Tin chung

ĐẠI DIỆN BQT: Nguyễn Hồng Ánh - Tel: 091 6092600
Email: ntcm2007@gmail.com
TÀI KHOẢN ĐÓNG GÓP: Trần Thị Kim Phượng  0061001043010 VietcomBank Nha Trang
Diễn đàn cũ http://old.nguoitoicuumang.com

Tác giả Chủ đề: MỘT MẢNH ĐỜI - [THƠ]  (Đã xem 21047 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 1.186
  • Khen tặng 2
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1091 vào: 18-04-2019 11:51:50



Phù Vân

Chiếc bóng thời gian mãi mãi trôi
Tợ làn nước biếc tận trùng khơi
Ngày đêm hứng chịu bao vùi dập
Trổi dậy lăn tăn khoảnh khắc rồi...

Hóa thành bọt trắng dạ long lanh
Theo sóng đong đưa khúc lữ hành
Rung lắc, vật vờ hay điểm nét…
Cũng đều một sớm rã tan nhanh

Hàng hàng, lớp lớp cứ theo đây
Nở rộ tràn loang trải ánh dài
Một bức tranh đời qua vạn kỷ
Dấu hằn kỷ niệm dưới trời mây

Còn gì để nhớ, để mà thương
Khi sắc hoàng hôn rụng xuống đường
Bốn phía âm u dần chuyển đến
Từ xa văng vẳng vọng hồi chuông?

Sẽ khóc, hoặc cười hoặc xót xa
Nhìn theo chầm chậm kéo dần qua
Cảm yêu, buồn hận hay vương vấn…
Cũng chỉ phù vân vỡ cuối tà!...


16/9/2017
Nguyễn Thành Sáng



Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 1.186
  • Khen tặng 2
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1090 vào: 16-04-2019 12:23:56



Nỗi Niềm Loài Hoa Dại

Em lặng lẽ thu hình theo chuỗi sống
Lắm khi buồn khuấy động tận tâm can
Ai bên kia trăng vàng treo gió lộng
Riêng phận mình nhạt bóng khuất đầu non!

Muôn sắc thắm ửng màu nơi thượng uyển
Muôn đóa Quỳnh rung chuyển dạ phong sương
Muôn tim tím phả hương vờn ong bướm
Muôn cánh hồng, lưu luyến khách ngàn phương

Ngày sớm tối vườn xuân ngân tiếng hát
Khúc dạt dào, chất ngất nỗi mê say
Dấu chân chim rải dài lên bát ngát
Cả êm đềm dịu mát thả quanh đây…

Còn ở em! Kiếp hoa dại sau hè
Thui thủi giữa bốn bề âm u vắng
Ánh dương tỏa mà nắng loang chỉ nhẹ
Để gầy gò nhỏ bé dính hoài thân

Đêm âm thầm lặng nhìn trên lá cỏ
Giọt đọng sầu trăn trở nhỏ hàng châu
Nghe tiếng dế từ đâu đưa nức nở
Ôi! Ngập tràn vàng võ phủ canh thâu…

Đừng khóc nữa hoa ơi! Đừng khóc nữa
Mãi còn đây muôn thuở gọi là hoa
Dẫu ảnh có nhạt mờ sau lối ngõ
Nhưng hãy còn ngọn gió nhẹ nhàng xoa

Hương sắc thắm chỉ là hương sắc thắm
Cũng một chiều chầm chậm héo tàn rơi
Đậm đà lắm để rồi khi trĩu nặng
Nghẹn u hoài, năm tháng vọng xa xôi!...


15/9/2017
Nguyễn Thành Sáng



Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 1.186
  • Khen tặng 2
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1089 vào: 14-04-2019 13:20:21



Bóng Hình Dĩ Vãng

Nay đã xế, khung trời dần tắt nắng
Ánh nhạt chiều trĩu nặng sắc tàn phai
Cả bốn phía đâu đây chìm im lặng
Khép từ từ, trầm lắng đợi vòng xoay!

Tận trên cao ngọn gió ngàn vẫn thổi
Đẩy xám mờ lao tới cõi xa xăm
Dưới dòng sông lăn tăn vờn trôi nổi
Đám lục bình vời vợi kiếp lang thang

Thuyền của ai, chiếc thuyền con bé bỏng
Vẫn lần theo gợn sóng lướt về xa
Dẫu bốn phía ráng tà đang lụn bóng
Thản nhiên chèo, khua động cuộc bôn ba!…

Còn những kẻ đã bước thẳng trên đường
Đầy sỏi đá, phong sương thời xuân trẻ
Giờ hoàng hôn, quay về niềm vọng tưởng
Có nghe từng âm hưởng vọng lê thê?

Vậy mà sao dĩ vãng cứ vặn mình
Rồi lăn lộn ảnh hình nơi khóe mắt
Khiến cho lòng chất ngất phải lặng thinh
Nhìn lá đổ, nghẹn tình rơi rụng mất

Thương nằm đây, vương vấn hãy nằm đây
Chuỗi năm tháng luôn hoài như nhịp thở
Kỷ niệm xưa em đó sát bờ vai
Ẩn hiện giữa tim nầy, trong nỗi nhớ

Bởi định mệnh, cung đàn theo gió quyện
Khúc du dương xao xuyến mảnh hồn đan
Bỗng đứt sợi dây đàn đành vỡ tiếng
Khiến trọn đời lưu luyến một vầng trăng!...

13/9/2017
Nguyễn Thành Sáng



Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 1.186
  • Khen tặng 2
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1088 vào: 13-04-2019 15:54:47




Đốt Sạch Những Cánh Thư

Đêm lại đến, cũng âm thầm lặng lẽ
Cũng vo tròn nhung nhớ ở trong ta…
Nay chầm chậm móc ra từng ánh lóe
Quẹt diêm nầy muốn để được phôi pha!

Ôi thư! Những cánh thư đầy yêu dấu
Của một thời đau đáu vọng sang ai
Sợ phương trời gió lay cành trong chậu
Khiến đóa hồng lảo đảo rụng hương say

Ngại tĩnh mịch không gian bầu thiếu ánh
Hoa vướng buồn, canh cánh quyện mông lung
Để héo hắt dưới khung trời hiu quạnh
Làm nhạt nhòa sắc ảnh thả không trung

Biết cảnh nhà đơn điệu ở bên kia
Đường lối nhỏ, em về sương phủ trắng
Niềm hướng vọng cứ lần sang một phía
Tiếng cung đàn nhè nhẹ cõi xa xăm!…

Trao tất cả khối mộng tình vạn thuở
Chẳng ngờ đâu tan vỡ, rẽ phân ly
Thôi! Giữ lại làm chi cho phải nhớ
Thêm nặng sầu, giọt nhỏ đẫm đường đi

Đành đốt sạch, chôn vùi bao kỷ niệm
Những gì mang lưu luyến được chìm quên
Đống tro tàn đặt tên là bọt biển
Theo sóng cồn, rã biến giữa mông mênh

Nhìn khói lửa, ôi! Lòng ta tan nát
Chuỗi ngọt ngào man mác dãy trăng thơ
Mà giờ đây vật vờ, dần lụn mất
Hận, thương, hờn… chất ngất nỗi sầu lơ!


11/9/2017
Nguyễn Thành Sáng



Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 1.186
  • Khen tặng 2
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1087 vào: 12-04-2019 00:24:21



Tiếng Đàn Lê Thê

Nắng tàn ngắm áng mây bay
Cõi lòng hướng vọng hình ai mịt mờ
Nỗi niềm em trải vào thơ
Lay hồn lữ khách, thẫn thờ gió trăng!

Vì sao buồn thế hỡi nàng?
Cho thu đọng mắt, cho vần héo hon
Như làn sóng biếc từng cơn
Đong đưa đuổi bóng hoàng hôn cuối trời

Phải chăng luyến nhớ một thời
Âm vang sáo trúc nhẹ khơi ánh tình
Cánh thuyền theo nước lênh đênh
Để bờ quạnh quẽ riêng mình vấn vương

Đêm đêm lặng lẽ bên đường
Hiu hiu ngọn thổi, hàn sương rải sầu
Dạ tìm cái ở nơi đâu
Giữa bầu chạnh khuyết, phủ màu âm u

Chỉ còn giá lạnh khung chiều
Rừng cây đổ lá, đìu hiu mãi về
Mơ màng ôm ấp mảnh thề
Lờ đờ tỉnh giấc, lê thê tiếng đàn…

                         9/9/2017
                  Nguyễn Thành Sáng



Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 1.186
  • Khen tặng 2
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1086 vào: 10-04-2019 15:29:30



  Một Thoáng Trải Lòng

Xúc động vần thơ đượm chất thơ
Chứa chan tha thiết tự bao giờ
Đêm sương vắng lặng niềm mơ ước
Mộng thắm dạt dào quyện giấc mơ!

Và rồi một thoáng trời đưa sáng
Tiếng nhạc du dương vướng lỡ làng
Điệp khúc cung đàn đang trải nhịp
Hóa thành lam khói, nghẹn hồn tan

Da diết tận cùng dưới loãng thâu
Vấn vương, lưu luyến nén vào sâu
Tiếp chờ đêm đến, chờ đêm đến
Mong khuyết hai kia ghép giữa bầu!…

Tình ai chốn ấy tợ như tôi
Cũng mãi thời gian nẻo cuộc đời
Lắt lẻo cầu tre, chân trĩu nặng
Nên hoài hướng vọng cái xa xôi…

Tiếc cho hồn gió lướt trời mây
Cảm lá, yêu hoa nhỏ giọt dài
Thoang thoảng, êm đềm tay vuốt nhẹ
Trải lòng khoảnh khắc để rồi bay!

                          8/9/2017
                  Nguyễn Thành Sáng




Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 1.186
  • Khen tặng 2
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1085 vào: 09-04-2019 14:05:15



Một Cơn Gió Thoảng

Chợ về em nhoẻn nụ cười
Vấn vương vướng víu, từng hồi miên man
Xác ngồi đối ẩm bạn thân
Còn hồn thơ thẩn lang thang chốn nào!

Men cay thù tạc lần vào
Biển tình chan chứa ba đào cuồng phong
Xốn xang bứt rứt cõi lòng
Hung tin về việc lấy chồng của em

Vậy mà lặn lội qua tìm
Người yêu dấu ấy như thuyền lắc lư
Tôi đang đứng sát mé bờ
Mỏi trông ghé lại, nhưng chờ mãi thôi

Thời gian lặng lẽ dần trôi
Rượu bầu đã cạn, chén vui đã tròn
Sau hè bóng rải hoàng hôn
Vệ sinh, cơm nước, để còn tối nay!…

Tối nay chầm chậm heo may
Phủ lên se sắt, khiến hoài bâng khuâng
Dạ mang cả khối phũ phàng
Cố chìm quên lãng giữa màn tuyết sương

Phòng bên em mở nhạc buồn
Chế Linh quằn quại trên đường ái yêu
Cánh sầu lạc nẻo, liêu xiêu
Ngã vào một phía tiêu điều tối đen

Ngày nào dưới ánh đèn đêm
Cung đàn lai láng, êm đềm ngân nga
Ngày nào thương nhớ gửi xa…
Giờ đây tất cả chỉ là thoảng bay!

6/9/2017
Nguyễn Thành Sáng



Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 1.186
  • Khen tặng 2
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1084 vào: 08-04-2019 15:42:08



Còn Đâu Để Mà…

Sắc thu ửng ánh lệ sầu
Lặng im em đứng thật lâu…Như là
Chờ nghe tiếng của “Người ta”
Dẫu hờn, dẫu trách cũng xoa ngậm ngùi

Bởi vì đã chết trong tôi
Còn đâu có nữa những lời cùng ai
Nên đành mặc “ấy” ở đây
Bán buôn lo bán…Thở dài làm chi!

Đêm qua khuất mất ảnh thề
Non ngàn mờ mịt, đường về tối tăm
Màn đen phủ kín dấu chân
Xót xa lữ khách, muôn phần ước mong

Người yêu bỗng chốc có chồng
Trời ơi! Đau đớn cõi lòng biết bao
Vậy mà chẳng hiểu vì sao
Cho đầy uất hận, tuôn trào máu tim…

Ôm buồn đứt sợi tơ duyên
Âm thầm từ giã, cố yên nỗi niềm
Giờ nầy em lại qua tìm
Khiến tôi phải vướng bận thêm…Cái gì!...

Rồi thì lặng lẽ em đi
Hướng theo héo hắt kéo lê bóng tình
Chạnh nghe thương nhớ ảnh hình
Ngàn yêu em tặng cho mình đó nha…

Lan ơi! trăng đã rụng tà
Dòng sông diệu vợi cách xa nẻo bờ
Còn đâu da diết đợi chờ
Còn đâu bến mộng… Để mà không lơ!


5/9/2017
Nguyễn Thành Sáng



Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 1.186
  • Khen tặng 2
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1083 vào: 07-04-2019 14:06:25



Còn Đâu Trái Thắm
Để Chờ Tặng Nhau

Còn chi để kiếm, để thăm
Cho dầy nỗi nhớ, cho thầm nỗi mong
Từ ngày em vội lấy chồng
Là tình ta rụng xuống dòng nước trôi!

Tôi mang da diết ngậm ngùi
Nhìn lam lơ lửng giữa trời rã tan
Cả bầu lóng lánh ánh trăng
Hóa thành sẫm tối phủ màn đêm đen

Ôi! Ngàn nhức nhói con tim
Bao lần lặng lẽ bước tìm…Gì đây!
Lang thang dưới ngọn heo may
Hứng vàng lả tả rải dài lối đi

Hết rồi tiếng hẹn câu thề
Thôi chờ, thôi đợi em về, em qua
Thôi thư nhung nhớ ở xa
Gửi đò mang tới để mà…Của anh!...

Giờ đây dâu bể phũ phàng
Cô đơn góa phụ, võ vàng tâm tư
Sớm hôm chiếc bóng bên bờ
Dạ sầu thui thủi, thẫn thờ niềm sương

Lòng tôi cảm thấy chạnh buồn
Nghe vương vấn thuở, nghe thương cảnh đời
Muốn ghì kéo cái xa vời
Đặt vào trong đó một thời ái yêu

Tiếc nay đã xế nhạt chiều
Bốn bề cảnh vật tiêu điều xác xơ
Cỏ hoa héo rũ vật vờ
Còn đâu trái thắm để chờ tặng nhau!...

4/9/2017
Nguyễn Thành Sáng



Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 1.186
  • Khen tặng 2
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1082 vào: 05-04-2019 14:18:33




Nỗi Niềm Dưới Hoàng Hôn

Ông tìm gì? Tìm ai? Mà mấy lượt
Đảo lòng vòng phía trước lại ra sau
Nét thâm trầm dưới vầng trán hằn sâu
Thoảng chút ửng sắc màu thu ảm đạm!

Chợ quê nhà đang từ từ lụn nắng
Phố thưa dần, như nặng vẻ đìu hiu
Suốt cả ngày nhộn nhịp biết bao nhiêu
Giờ loáng thoáng liêu xiêu vài mệt mỏi

Dừng xe lại đậu lề rồi bước tới
Băng đá vừa mới nguội lúc chiều nay
Ông ngồi xuống, thong thả đặt bàn tay
Bỏ vào túi, móc ngay ra gói thuốc

Khói thuốc tỏa trên đóm tàn của lửa
Quyện nỗi niềm nhung nhớ thuở ngày xanh
Bóng thời gian thắm thoát vội trôi nhanh
Nay tất cả đã thành ra dĩ vãng

Nhưng sao mãi ở ông còn hụt hẫng
Trắng mái rồi mà chẳng thấy yên vui
Tấc lòng luôn hướng vọng cõi xa xôi
Cho cứ phải từng hồi bao lưu luyến…

Để hôm nay trôi qua hơn nửa tiếng
Trăm ảnh hình kỷ niệm của năm xưa
Lại trở về theo ngọn gió đong đưa
Ẩn hiện đó, vật vờ nơi ánh mắt…

Đứng dậy đi dưới hoàng hôn nhạt tắt
Một tâm hồn chất ngất những yêu thương
Cớ vì sao ông cứ mãi vấn vương
Để thỉnh thoảng chạnh buồn trong lặng lẽ?!...

                              3/9/2017
                     Nguyễn Thành Sáng



Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 1.186
  • Khen tặng 2
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1081 vào: 04-04-2019 20:32:14



Nói Với Người Đã Chết

Tôi đẹp trai và anh cũng đẹp trai
Cũng thế sự cả hai đều rôm rả
Để buổi chiều dưới khung trời lộng gió
Mượn chun đầy, đây đó kết anh em!

Chuyện vui buồn, ấm lạnh…Dưới màn đêm
Kẻ lắng nghe, người huyên thuyên kể nói
Lúc giữa phòng, khi vỉa hè chập tối…
Biết bao là sôi nổi với mê say

Có ngờ đâu bỗng chốc lại nhạt phai
Tình khô cạn, chuỗi dài trôi lặng lẽ
Tôi âm thầm trong nỗi niềm quạnh quẽ
Anh xe đời sớm xế, cuộc lo toan

Bóng thời gian chầm chậm chuyển hoàng hôn
Những kỷ niệm héo mòn theo năm tháng
Có nhiều lúc nhìn khung trời bảng lảng
Thấy chút gì vương vấn ở tâm tư…

Rồi bất chợt hôm ấy quá sững sờ
Nghe hung tin hiện giờ anh đã mất
Đáy lòng tôi cuộn trào lên chất ngất
Trăm ảnh hình thân mật thuở quen nhau…

Hỏi linh hồn anh! Có hiểu vì sao
Tôi quay gót tìm vào nơi tĩnh mịch
Tránh gặp gỡ, quên cùng ai mến thích
Thu bóng về, ẩn tích kiếp phù vân?

Bởi vì anh làm rụng một vầng trăng
Trăng tình nghĩa muôn phần tôi ôm ấp
Anh nhẫn tâm bỏ các con yêu dấu
Khiến cho tôi cảm thấu lẽ bạc đen

Bứt ruột được!
Thì lý gì chỉ hai tiếng thân quen!...

1/9/2017
Nguyễn Thành Sáng



Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 1.186
  • Khen tặng 2
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1080 vào: 04-04-2019 20:30:39



Ý Nghĩa Gì Đâu

Cạnh lề cỏ em gục đầu ngồi đó
Mái nhung huyền buông xõa, mặc tình buông
Tận xa xa hướng thẳng cuối con đường
Bầu yên tĩnh hòa buồn theo thế sự!

Duyên cớ gì đã làm cho em đau khổ
Để một mình trăn trở ở nơi đây
Chẳng màng chi ngoài cả một vòng tay
Như bao khối u hoài riêng thổn thức

Có phải chăng tấc lòng đang ray rứt
Một lỗi lầm nhức nhói cả tâm can
Hoặc yêu đương gặp nghịch cảnh lỡ làng
Giờ héo hắt, võ vàng bên vắng lặng?

Hay ước vọng cuộc đời rơi hụt hẫng
Khiến loang tràn chán nản tận buồng tim
Giữa bốn bề quạnh quẽ phủ im lìm
Niềm tha thiết rụng chìm trong ánh lệ

Chỉ âm thầm, lạnh lùng, không kể lể
Nắng thưa rồi đến xế vẫn mình ta
Sắc tím mờ rũ cánh một loài hoa
Trơ trọi bóng vẫn là trơ trọi bóng!…

Hai mươi năm trước một chiều gió lộng
Dưới khung trời chút nóng rải lưa thưa
Tôi một kẻ cũng đứng trước mịt mờ
Lòng nặng trĩu trên bờ sông cuộn chảy

Hình ảnh đó có giống em không đấy
Sao cũng ngồi, nhưng lại ngẩng lên cao
Bởi hiểu rằng có ý nghĩa gì đâu
Trước trắc trở mà sầu ôm níu mãi!...

                           30/8/2017
                   Nguyễn Thành Sáng



Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 1.186
  • Khen tặng 2
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1079 vào: 03-04-2019 20:32:22




Em Đi Trong Mưa

Trời nặng hạt sao em không ghé đụt
Lại lang thang cho đẫm hết thân ngà
Phải chăng đó mang quá nhiều buồn bã
Nên mặc tình mưa gió buổi chiều nay!

Vẫn âm thầm, vẫn lặng lẽ bước đi
Đôi nhòa nhạt nghĩ gì không nhấp nháy
Môi thâm tím dưới dòng mưa tuôn chảy
Mím chặt vào nhưng lại mếu từng cơn

Hình như em đang khóc hoặc đang hờn
Bởi trăng lặn đầu non gieo ảm đạm
Để giờ đây tấc lòng bao u ẩn
Chỉ thấy toàn oán chán với thương đau

Phải vậy không? Hay bởi tại vì sao?
Lại xui khiến má đào thôi ửng sắc
Cả màu thu phủ trùm lên ánh mắt
Dạ thẫn thờ dẫm nát mảnh hồn xanh

Hai bên đường thỉnh thoảng giọt rơi nhanh
Theo ngọn thổi rung rinh nhành lá đổ
Như chia sẻ cảnh tình người trắc trở
Thả nỗi niềm trên phố hạt mưa sa!…

Hãy quay lưng trở lại hỡi em à!
Đừng nghẹn nữa kẻo mà thêm buốt tái
Chẳng gì đâu dưới khung trời ngoài ấy
Chỉ dập dồn nước chảy ướt chân thôi

Ai không từng héo hắt với tả tơi
Từng trông đợi và rồi ôm khổ lụy
Mà dòng đời mông mênh như mặt bể
Có bao giờ sớm xế…Lặng yên đâu!

28/7/2017
Nguyễn Thành Sáng



Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 1.186
  • Khen tặng 2
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1078 vào: 03-04-2019 20:31:03



Bức Ảnh Hoàng Hôn

Đây hoàng hôn! Bức ảnh hoàng hôn
Đang chầm chậm khuyết mòn sau núi
Trên vầng mây xám lờ trôi
Dưới hoa cỏ lá chơi vơi đứng nhìn!

Đã sắp cạn chữ tình của nắng
Thuở trần gian lai láng trải hồng
Phả tan lạnh lẽo giá đông
Đẩy mầm sự sống theo dòng thênh thang…

Nay cũng lúc rụng tàn lặng lẽ
Chuỗi phù vân đến để rồi đi
Tấm thân trước có những gì
Thì kia cũng vậy chẳng chi đổi dời

Tròn với nóng một thời luân chuyển
Sáng trưa chiều hiển hiện thân quen
Để rồi trả lại màn đêm
Trăng sao lóng lánh thay đèn canh thâu!

Cuộc tuần hoàn bể dâu thế sự
Mới hôm nào lữ thứ bôn ba
Tiếng lòng dào dạt ngân nga
Giờ đây thui thủi dưới tà quạnh hiu…

Ai chan chứa thật nhiều kỷ niệm
Ai mãi hoài lưu luyến, vấn vương…
Có nghe trong dạ gợn buồn
Cho thương, cho nhớ con đường ngày xưa?!...

27/8/2017
Nguyễn Thành Sáng



Ngủ rồi Nguyễn Thành Sáng

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 1.186
  • Khen tặng 2
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1077 vào: 02-04-2019 14:19:03




    Phù Vân Với Trăng

Chiều cuối hạ phương trời bên ấy
Nhìn lá vàng cuốn lại chờ rơi
Lòng anh cảm thấy sầu tơi
Trầm ngâm nghĩ ngợi chuyện đời thế nhân!

Cảnh dâu bể muôn phần thay đổi
Kiếp con người sớm tối bèo mây
Mới vừa nhìn thấy đâu đây
Chỉ trong khoảnh khắc xa bay khuất mờ

Vòng danh lợi vật vờ trước mặt
Kẻ đạt thành, kẻ mất hôm kia
Tợ như một ánh trăng khuya
Khi treo đỉnh núi, lúc về lưng non

Mới đó mà hoàng hôn đã điểm
Bánh xe đời một chuyến đi qua
Giờ đây cảm thấy xót xa
Nghẹn cho chạnh khuyết để mà đớn đau

Thu chưa đến, lá sầu đã có
Chỉ ít ngày theo gió lìa cành
Một thời lủng lẳng tươi xanh
Mai nầy biến đổi thôi đành rụng đưa!…

Cảm xúc lắm vần thơ dào dạt
Chứa chan niềm chất ngất yêu thương
Tợ như chiếc bóng bên đường
Âm thầm lặng lẽ, nỗi buồn trong tim

Tôi một cánh, cánh chim sớm gãy
Suốt chuỗi dài bóng tối phủ giăng
Tấc lòng hướng vọng xa xăm
Phù vân vẫn hiểu! Nhưng trăng vẫn tìm!

                               25/8/2017
                       Nguyễn Thành Sáng