Tin chung:

Tin chung

ĐĂNG KÝ ĐỒNG PHỤC NHÓM NTCM
ĐẶT TRƯỚC TẠI ĐÂY

Tác giả Chủ đề: Ông Lê Văn Mười 80 tuổi - Bình Dương  (Đã xem 10791 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi Nhóm_NTCM

  • NTCM
  • Thành Viên Tích Cực
  • *****
  • Bài viết: 112
  • Thanked: 18 times
  • Khen tặng 44
  • Kết Nối Yêu Thương
Trả lời #5 vào: 14-04-2010 10:37:05
Chào các thành viên của Diễn Đàn,

Diễn đàn NTCM được lập ra để lan tỏa tình thương và qua đó các thành viên chung tay mang lại hạnh phúc cho người nghèo. Đó là mục đích đầu tiên và là mục đích cuối cùng.

Những khác biệt về cá tính, hoàn cảnh, tư tưởng hay điều kiện kinh tế của các thành viên đều được xếp sang một bên trên con đường đến với người nghèo.

Vì vậy, đề nghị các bạn hãy tiếp tục xác minh hoàn cảnh nêu trên và KHÔNG đi lạc đề nữa.

Mong cả nhà lưu ý.
Thân.

Tin vào Lòng Nhân Ái
 


Sunyata

  • bạn
Trả lời #4 vào: 14-04-2010 10:22:42
bài viết này bạn Kudomita trích từ báo chí ra. Sau này các bài viết từ các nguồn khác, bạn nên ghi rõ dẫn nguồn.!!
Các trường hợp cần giúp đỡ , khuyến khích nên là do chính các thành viên chúng ta đưa lên và xác minh. Vì các trường hợp nếu được đưa lên các phương tiện truyền thông thì Đã có được sức kêu gọi rất lớn rồi. :dry:
Cố gắng không bàn các vấn đề về Chính trị, Tôn giáo...nhạy cảm.  :cheer:

 


Ngủ rồi huyducle

  • Thành Viên
  • *
  • Bài viết: 17
  • Khen tặng 0
Trả lời #3 vào: 14-04-2010 10:01:42
Thân cháo bạn huyducle,
Một chút hiểu lầm, đây là nguồn tin mà kudomita trích dẫn từ báo điện tử 24h.com.vn
Để tránh những hiểu lầm không đáng có nên laohatien xin phép được xóa bài viết này.
Mong các bạn cùng nhau hướng tới mục đích chung của diễn đàn
Thân!

 


Ngủ rồi k87yeng

  • CHIẾN BINH NTCM
  • Thành Viên gắn kết
  • ***
  • Bài viết: 1.164
  • Thanked: 2 times
  • Khen tặng 2
  • Giới tính: Nữ
Trả lời #2 vào: 14-04-2010 09:48:14
Cho em hỏi, góc cầu Kinh là ở chỗ nào vậy ạ? Nếu em đi tới đoạn giao giữa Bạch Đằng và XVNT em hỏi thăm ai gần đó liệu người ta có biết không? Thỉnh thoảng em vẫn ra bx miền Đông gửi hàng về cho Mẹ, em muốn ghé qua biếu cụ ít tiền, dù là ít thôi nhưng vẫn mong được giúp đỡ cụ. Nhân tiện cho phép em hỏi các anh chị trong DĐ, trường hợp cụ Mười nhà mình có thể xem xét giúp đỡ cụ thường xuyên được không ạ? Cụ đã già rồi, nhìn cụ ngồi bên đường vậy rất thương...

 


Ngủ rồi kudomita107

  • Thành Viên
  • *
  • Bài viết: 3
  • Khen tặng 0
Trả lời #1 vào: 14-04-2010 09:27:10
Trích nguồn tin từ 24h.com.vn

Lão ông gò lưng nuôi vợ bệnh,con tâm thần
Khuôn mặt ông cụ nhàu nhĩ theo năm tháng.
   
Lão ông gò lưng nuôi vợ bệnh,con tâm thần
(24h) - Ông lão không có gì trong tay ngoài người vợ già bạo bệnh và đứa con trai bị tâm thần. Ông phải mưu sinh để nuôi gia đình.

Tài sản mà ông sở hữu khi đi qua gần hết một kiếp người là thân già bệnh tật, người vợ bị tai biến mạch máu não, đứa con trai độc nhất bị tâm thần và những tháng ngày mưu sinh không mệt mỏi nơi đất khách...

Ông lão run rẩy cố mặc thêm chiếc quần dài. Trời cuối ngày se lạnh. Với thanh niên nam nữ, đây là thời tiết lý tưởng để dạo chơi, nhưng với sức của một người ngoài tám mươi, ông không chịu được.

Ông là Lê Văn Mười, 80 tuổi, nhà ngụ tại 14/5 ấp Hòa Long, xã Vĩnh Phú, huyện Thuận An, Bình Dương. Sáng sớm, khi đường phố Sài Gòn còn thưa tiếng xe, ông Mười đã lên đường lấy hàng trên chiếc xe đạp cũ kỹ. Hàng của ông là dăm ba nải chuối nhỏ, vài xâu bánh giò, bánh ít. Ông bảo, chuối là của Bến Tre đưa lên, bánh thì từ Long An, ông phải đi lấy hàng từ sớm, khi người ta vừa chuyển hàng lên, mới mong kiếm được chút tiền lời.

7 giờ sáng, ông đã có mặt tại một góc của chợ Tầm Vu để bắt đầu buổi chợ. 15 giờ chiều, ông Mười chuyển “địa bàn” lên mép cầu Kinh (đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, quận Bình Thạnh) và ngồi thu lu bên dòng xe cộ đông đúc cho tới 23 giờ.

Lão ông gò lưng nuôi vợ bệnh,con tâm thần, Tin tức trong ngày, Ông cụ,khuôn mặt,buôn bán,mưu sinh,vợ

Hàng của ông là dăm nải chuối nhỏ, vài quả mãng cầu, xâu bánh giò, bánh ít.

Đó là một ngày bận rộn như mọi ngày của ông lão. Quê ông ở Bình Dương, một mình lên Sài Gòn “kinh doanh” đã hai chục năm có lẻ. Anh con trai độc nhất của hai vợ chồng, sống cuộc đời bình thường được hai mươi mấy năm rồi trong một lần đi chơi bị đám thanh niên đánh chấn thương sọ não, tâm thần từ đấy.

Ông bảo: “Hai vợ chồng già có mỗi mụn con, bao nhiêu hy vọng đều đặt vào nó, mong tới ngày thấy con thành đạt trưởng thành, giờ thì khi nào tỉnh nó về ăn cơm, không thì lang thang đầu đường xó chợ, đau xót lắm”.

Vợ ông, bà Châu, cũng bị tai biến mạch máu não từ 7 năm nay. Kể từ lúc bà đau, số tiền bán mảnh vườn sau khi sửa sang ngôi nhà, còn lại định để dành lúc ngặt nghèo cũng ra đi. Ông bảo, mỗi khi trái gió trở trời, cơn đau hành hạ bà, muốn ở bên chăm sóc nhưng cũng chẳng làm được. Một mình mưu sinh nuôi hai người thân, tưởng chừng thân già như ông không thể cáng đáng nổi. Vậy mà đã hai mươi năm…

Lão ông gò lưng nuôi vợ bệnh,con tâm thần, Tin tức trong ngày, Ông cụ,khuôn mặt,buôn bán,mưu sinh,vợ

Nhà của ông sau mỗi buổi mưu sinh vất vả là chiếc võng mắc ngoài mái hiên của một ngôi nhà nào đấy mà ông gặp trên đường.

Chính vì thế, ông qu yết tâm ra đi tìm cuộc mưu sinh.

Ông bảo ông không ăn sáng, bởi “nhịn một nắm xôi là được một đồng đem về cho bà chữa bệnh”. Buổi trưa và tối nhiều người thương tình hay đem tới thức ăn đến cho. Suốt buổi trò chuyện, ông hay nhắc tới chú Hùng lái xe Đài truyền hình HTV, chú bán cháo trắng… Đó là những người ngày nào cũng giúp đỡ ông lão chuyện cơm nước.

Nhìn dáng ông gầy gò ngồi co ro bên thành cầu, ai cũng thương, nên “cửa hàng” ông tuy chỉ những món hàng thời vụ nhưng khá đông khách. Mua một nải chuối, khách hàng cho ông thêm vài ba ngàn là chuyện thường. Thỉnh thoảng một vài người ngang qua, không mua gì nhưng cũng cho ông ít tiền. Ông run run: “Người ta cho, ông cũng nằn nì người ta lấy vài ba cái bánh, rồi nải chuối. Ai cũng khó khăn lắm mới làm ra đồng tiền. Mình còn sức lao động mà nhận của người ta hoài, cũng không phải…”.

Tôi không biết “sức lao động” của ông còn được bao nhiêu nhưng đã có lần ông phải nhập viện. Sức khỏe yếu, bác sỹ khuyên nên ở nhà dưỡng bệnh. Nhưng chỉ được mấy hôm rồi lại thấy ông lão co ro bên góc cầu Kinh. Người ta gọi ông là Mười Kinh cũng vì lẽ đó.

Lão ông gò lưng nuôi vợ bệnh,con tâm thần, Tin tức trong ngày, Ông cụ,khuôn mặt,buôn bán,mưu sinh,vợ

Hướng ánh mắt mờ đục xa xăm, ông chép miệng: \\\"Vậy mà đã 20 năm...\\\".

“Dù khó khăn nhưng ông vẫn vui vì có nhiều người thương. Tắm rửa thì có anh bảo vệ ở nhà máy nước Tầm Vu cho dùng, tối ngủ thì người ta cho mượn cái mái hiên nhà, mắc thêm chiếc võng là xong, cũng tránh được mưa nắng”, ông chia sẻ.

Mười ngày hay hai tuần ông mới về nhà một lần thăm bà. Đạp xe hơn hai chục cây số, đem thuốc thang và những buồn vui “nghề nghiệp” làm quà, ở lại với bà hai ba ngày rồi lại lên. Vợ ông ở nhà cũng may có mấy đứa cháu chăm sóc, nên ông yên tâm buôn bán.

Ở tuổi ngoại bát tuần, mắt ông đã mờ, không nhìn thấy rõ nữa. “Mới đây có hai cô bên quận 10, giúp ông đi mổ mắt, chi phí hết 4 triệu đồng. Sống nơi đất khách quê người, nếu không có những tấm lòng hảo tâm, có lẽ ông không trụ lại lâu dài được, cháu à”, ông lão bộc bạch.

Đã 23h, ông lão lên chiếc xe đạp đã mòn dấu thời gian, sau lưng là chiếc sọt sắt chứa mấy nải chuối chưa bán hết, xuôi về phía chợ Thanh Đa. Lại một đêm không nhà để ngày mai tiếp tục mưu sinh…