Người Tôi Cưu Mang
Người Tôi Cưu Mang
Tin vào Lòng Nhân Ái

Tin chung:

Tin chung

BÀN GIAO NGÔI NHÀ MƠ ƯỚC 29
Chị Ka Hiên Thị Đem - NAM GIANG QUÃNG NAM
Còn thiếu 8.877.000 đ  Hãy Chung Tay

Tác giả Chủ đề: Tâm tình  (Đã xem 2137 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi ngochanh

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 694
  • Khen tặng 1
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #2 vào: 07-10-2014 09:02:07
Không đề

Về quê thong thả thuở đầu thu
Sợi nắng trên sông quyện sương mù
Sương vào tóc cha, qua tóc mẹ
Sương về cuối lối đón lá thu.

Về đâu ngày ấy ngọt lời ru
Vai mẹ, lưng cha đã thêm gù
Năm tháng trôi đều trên sông vắng
Chỉ còn bàng bạc ánh trăng thu.

(09/2014)



Ngủ rồi kimnguyet

  • Thành Viên
  • *
  • Bài viết: 1
  • Khen tặng 0
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1 vào: 18-06-2014 22:59:20
Chết lặng với nỗi đau mất chồng, tôi sống trong âm thầm buồn khổ.Lâu lắm rồi mới trở lại chốn này- chốn đã CƯU MANG gia đình tôi những tháng ngày chồng tôi – thầy Trương Thanh Hải - điều trị bệnh.Vào góc tưởng nhớ,tôi không sao ngăn được nước mắt . Tôi thật sự xúc động trước những tấm lòng của \\\"NGƯỜI TÔI CƯU MANG\\\". Những tấm lòng đã cùng chia sẻ, cùng xót đau trước phận người. Có lẽ ở một nơi nào đó hương hồn người đã khuất cũng cảm thấy ấm áp. Xin “NGƯỜI TÔI CƯU MANG” hãy nhận ở tôi niềm tri ân sâu sắc.
           
                      Nguyễn Thị Kim Nguyệt – vợ thầy Hải( đã mất) ở    
                     Bình Quý- Thăng Bình- Quảng Nam
       


      Xin tâm tình về cuộc sống hiện tại của tôi qua một bài thơ nhỏ:
                           
                           
                            CHIỀU
                                                               
                        Chiều rưng biệt…
                        một góc sân trường lặng lẽ
                        đau niềm riêng
                        hẫng hụt bóng một người
                        Định mệnh trói chân
                        người nằm lại với gò đồi quạnh vắng
                        nửa hồn về chết lặng kiếp Vọng Phu!
                             
                        Chiều rong ruổi…
                        nẻo xưa hiện hình trong cõi nhớ
                        thoáng đã mờ xa… xa mãi …
                        mãi xa…
                        hương thổn thức tìm về trêu chọc
                        giọt nôn nao đầu đền bỏ ngỏ mảnh duyên
                        hồn quắt quay bờ tôi côi cút
                        đơn phương một đời chới với chữ duyên

                        Chiều loang tím…
                        em một mình trên lối
                        vẫn như xưa!
                        Thật em vẫn như xưa?
                        Chiều loang tím
                        em một mình trên lối
                        hờn dỗi với hồn mình
                        hờn dỗi với lặng im.
                        Chiều loang tím
                        em một mình trên lối
                        lo toan đời thường oằn dội xuống mảnh vai
                        bấn loạn chơi vơi lúc con đau khi nằm bệnh
                        không người
                        Chiều loang tím
                        em một mình trên lối
                        nhói đau tiếng con thơ
                        thao thức tiếng học trò
                        những thanh âm
                        như phép nhiệm màu
                        khẽ chạm vào cõi lặng
                        gạn lọc với đời chút ý vị …
                        bờ tôi                        
                                        21-5-2014