Người Tôi Cưu Mang
Người Tôi Cưu Mang
Tin vào Lòng Nhân Ái

Tin chung:

Tin chung

NTCM CHUNG SỨC
HÀNH TRÌNH VỀ SƠN LA

Tác giả Chủ đề: Người Việt ra nước ngoài  (Đã xem 3216 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Ngủ rồi Nguyen Thi Thu Hue

  • Thành Viên
  • *
  • Bài viết: 87
  • Khen tặng 5
    • Xem hồ sơ cá nhân
Hihi, bài này A.Banron đã có bổ sung thêm vài mục nhắc nhở, cần lưu ý - rất chuẩn xác!



Ngủ rồi DTam

  • Thành Viên Rất Tích Cực
  • ***
  • Bài viết: 255
  • Khen tặng 2
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #7 vào: 15-02-2013 16:14:13
Tình cờ đọc được bài này . Cám ơn banron viết mọi điều rất đúng thực tế . DTam cũng có dịp đi nhiều nước và cũng nhận xét giống như banron .



Ngủ rồi sat_thu_thu

  • Thành Viên gắn kết
  • ****
  • Bài viết: 380
  • Khen tặng 0
    • Xem hồ sơ cá nhân

DieuAm

  • bạn
Trả lời #5 vào: 03-12-2012 00:05:35
DA muon add more nhan ma so:) :P


Thoi vay la

Adida phat la xong.


_()_



Ngủ rồi Tiger

  • LAN TOẢ NHÂN ÁI
  • *****
  • Bài viết: 777
  • Khen tặng 1
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #4 vào: 02-12-2012 19:53:02
Cảm ơn bác banron về bài viết về tình trạng đáng báo động của văn hóa người Việt hiện nay!
Tuy nhiên một vấn đề đưa ra chỉ mang tính thực trạng thì chưa đủ, và để giải quyết, hoặc cải thiện nó thì phải tìm hiểu nguyên nhân góc rễ, thực trạng và hướng giải quyết như thế nào.
Vấn đề ở đây mặc dù rất nhiều người quan tâm (nhiều khi còn tỏ ra bức xúc)với tình hình văn hóa hiện nay nhưng cũng ngậm ngùi làm ngơ vì không biết vì đâu dẫn tới những lối hành xử như vậy hay mình làm sao để mang suy nghĩ tích cực tới người khác với một tầm ảnh hưởng lớn để thay đổi cách nghĩ của họ, đấy là bài toán khó mà chưa ai giải quyết được.
Ở đây với tầm nhìn hạn hẹp của e và thực ra cũng chưa dày công nhìn nhận và nghiên cứu như bác nhưng phương pháp đến với quần chúng thì phải mang tính ảnh hưởng đồng bộ giống như một cuộc cách mạng văn hóa thì mới mong thay đổi lối sống của người dân. Hoàn hảo thì chắc chắn là điều không thể vì cấu trúc xã hội không thể thiếu thành phần đó, chỉ là ở VN phành phần lối sống tiêu cực ấy chiếm một phần khá lớn và theo chiều hướng gia tăng.
Để thực hiện mong muốn giảm bớt lối hành xử tiêu cực trên trên thì cũng không cách nào khác ngoài quy luật từ trên xuống (ví von: không ai quét cầu thang từ dưới lên) bởi vậy em sẽ nhấn vài nút like nếu ngày nào đó bác vào ghế đại biểu quốc hội. hihi (em giỡn tí, bác đừng căng thẳng nhé!)  :)

Thân mến!  :)



Ngủ rồi tramca

  • Thành Viên Tích Cực
  • **
  • Bài viết: 181
  • Khen tặng 0
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #3 vào: 30-11-2012 21:16:39
Cám ơn Banron về bài viết rất bổ ích .Đây là những kỹ năng sống không những khi đi ra nước ngoài mà ngay trong nước mình ,ở tại nước mình ;cũng cần phải  xem lại văn hóa giao tiếp của chúng ta một cách nghiêm túc và cầu thị để cho con cháu ta học hỏi và noi theo.Một lần nữa xin cám ơn bài viết làm ta phải \\\" giật mình \\\" của Banron !



Ngủ rồi oliu

  • Thành Viên Tích Cực
  • **
  • Bài viết: 166
  • Khen tặng 1
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #2 vào: 30-11-2012 11:22:38
Đồng ý với bác banron về các nhận xét trên.
Bổ sung mục 1 và 2: không chỉ người Việt bị vướng lỗi này và người Hoa còn ghê gớm hơn!



Ngủ rồi banron

  • Thành Viên Tích Cực
  • **
  • Bài viết: 147
  • Khen tặng 0
    • Xem hồ sơ cá nhân
Trả lời #1 vào: 28-11-2012 22:35:37
Lần đầu tiên tôi ra nước ngoài là vào năm 1996, từ đó đến nay đi đều đều cũng khá nhiều lần. Gần thì Singapore, Thái Lan, Trung Quốc, Philippines, Indonesia, xa thì Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Hy Lạp, Tân Tây Lan (New Zealand), Úc… Đi một mình cũng có mà đi theo đoàn cũng có. Ngay từ những chuyến đầu, về nước tôi đã định viết bài nói lên cái bất cập của người Việt Nam khi ra nước ngoài nhưng lại nghĩ cứ để từ từ, sau một thời gian thế nào người mình cũng sẽ khá hơn. Nay thấy tình hình ngược lại, có vẻ ngày càng \\\"nghiêm trọng\\\" nên vội viết ra đây, mong góp phần nào cải thiện tình hình.

Tôi chỉ muốn nói với những người chưa từng kinh nghiệm mà thôi. Với những ai đã “chuẩn” rồi thì tôi không dám làm phiền, nhưng cũng mong quý vị giúp một tay nếu thấy người nhà của mình vẫn còn dưới “chuẩn”. Tôi năn nỉ đấy. Hình ảnh của đất nước sẽ tiếp tục xấu đi nếu hôm nay quý vị khoanh tay không chịu giúp. Thật là tội nghiệp cho mấy người đi sau phải lãnh hậu quả do tai tiếng của mấy người đi trước đế lại quá nhiều.

Cụ thể, tôi xin liều mình kêu gọi (không dám yêu cầu) cô bác anh chị vài điểm sau đây.  

1. Đừng làm ồn ào nơi công cộng:

Các bác quen ăn to nói lớn, quyền đó được coi trọng ở nhà mình nhưng ở ngoại quốc nó được xếp sau quyền hưởng sự yên tĩnh của người khác. Nơi công cộng bao gồm trong nhà hàng, trên tàu hỏa, trong máy bay…Ở mấy chỗ đó mong các bác nói chuyện nhỏ dùm. Người ta không hiểu mình nói gì nhưng người ta vẫn biết mình là người Việt Nam.

2. Đừng chen lấn nơi phải xếp hàng:

Bến taxi là một, tiệc buffet là hai, quầy trả tiền là ba… còn nhiều nữa, rất nhiều chỗ ta phải xếp hàng. Văn minh được xây dựng bởi những người có lương tri. Xếp hàng thì có lương tri hơn chen lấn; nhường nhịn thì có nhiều lương tri hơn giành giật. Lâu lâu mới ra nước ngoài một lần chẳng lẽ mình muốn người ta nghĩ mình là người không biết điều sao?  

3. Đừng trễ giờ và đừng trễ giờ:

Đây là nỗi đau của hướng dẫn viên du lịch. Nỗi đau này đang lan sang các tài xế nước ngoài khi họ chở dân ta. Hẹn 7h phải đúng 7h. Trễ 10’ là quá đáng lắm. Thế mà cô bác anh chị nhà ta cứ coi như không. Tôi đã chứng kiến mấy ông cảnh sát Tây Ban Nha đến nhắc nhở tài xế vì đậu xe lâu ở trước cửa khách sạn, ông tài xế quay sang nhăn nhó với hướng dẫn viên, hướng dẫn viên khóc với 50-60% số anh em nhà mình đúng giờ đang ngồi trên xe. Ơi những người trễ giờ, các bạn có biết là các bạn đang vô tình làm hỏng hình ảnh của đất nước và con người Việt Nam thân yêu của chúng ta không?

4. Đừng cho shopping quan trọng hơn văn hóa:

Có người Pháp nào đến Vịnh Hạ Long chỉ để mua sắm không? Có người Hy Lạp nào đến Hà Nội chỉ để shopping không? Có người Tây Ban Nha nào đến Huế chỉ để mua sắm không? Chắc là không.

Thế tại sao chúng ta nhăn nhó khi vào thăm viện Bảo tàng Louvre nổi tiếng thế giới của Pháp? Tại sao các bác lại đòi đi mua sắm thay vì đi thăm Thành Acropolis ở Hy Lạp? Tại sao các anh chị không lắng nghe khi hướng dẫn viên giải thích lịch sử kiến trúc của thành phố Barcelona của Tây Ban Nha?

Và nữa, điều gì khiến chúng ta đòi ăn cơm Việt Nam thay vì thưởng thức món thịt bò bít-tết khi ở châu Âu, động cơ nào khiến cô chú đòi về khách sạn nghỉ ngơi thay vì thăm thú phong cảnh miền đất lạ, lý do gì khiến anh chị muốn đi uống bia hơn xem điệu nhảy Flamenco, hiểu thêm văn hóa xứ người?

Hãy nhìn lại xem người nước ngoài vào Việt Nam họ thường làm gì để so sánh. Ta ít khi bắt gặp họ ở trong siêu thị mà thực tế thường gặp họ ở địa đạo Củ Chi. Ta không thấy họ đòi dao nĩa khi có cơ hội ăn bằng đũa. Sau chuyến du lịch về, dường như chắc chắn một điều là khách du lịch nước ngoài biết nhiều về lịch sử Việt Nam hơn chúng ta biết về nước họ (ngoại trừ giá các mặt hàng).  

5. Đừng ngồi các kiểu ở chỗ đông người:

Vụ này căng đây. Với người nước ngoài, họ chỉ ngồi xuống khi có ghế. Không có ghế người ta chỉ đứng dù có mỏi chân. Ai ngồi thì có nghĩa là đang quá mệt và thường họ kiếm một góc khuất, ngồi bệt xuống dựa lưng vào vách tường, chân duỗi thẳng, và tất nhiên khi thấy bớt mệt thì đứng lên ngay.

Còn ta? Ta ngồi bất kể lúc nào đoàn ngừng di chuyển! Trong sân bay, nếu các bạn thấy 4-5 nhóm khách du lịch ở khu vực không có ghế, trong đó có một nhóm kẻ đứng người ngồi lổm nhổm thì đến 90% chắc chắn rằng nhóm đó là người anh em của chúng ta. Tại sao lạ vậy? Có lẽ vì ta có thói quen thích chọn cái khỏe hơn, mà ngồi thì khỏe hơn đứng. Chẳng ai biết rằng đó là hình ảnh nhếch nhác trong con mắt người nước ngoài.  

6. Và các thứ linh tinh khác nữa:

Những cái khác này tuy nhỏ nhưng ảnh hưởng không kém mấy vụ trên kia.

Khi máy bay chưa ngừng hẳn, tất cả hành khách còn ngồi yên, ta đừng tranh thủ đứng lên lấy hành lý trước. Tiếp viên lại phải chạy đến bảo “Anh ơi, anh làm ơn ngồi xuống khi đèn hiệu cài dây an toàn chưa tắt”. Họ nói bằng tiếng Anh nhưng ai cũng hiểu khi người ta thể hiện những cái lắc đầu sau câu nói thì chẳng phải hay ho gì. Nguyên lý ở đây là: ở những chỗ cần trật tự, đừng cố giành phần ưu tiên.

Trong bữa tiệc buffet, đĩa của mình chất quá đầy thức ăn sẽ trông không đẹp mắt. Sau đó ăn không hết bỏ thừa lại vừa phí thức ăn vừa gây khổ cho người dọn dẹp. Đồng ý là chúng ta có quyền lấy bao nhiêu tùy ý vì đã trả tiền rồi nhưng việc gì cũng phải phù hợp. Không phù hợp trong trường hợp này rất khó coi. Không nên chỉ biết mình mà không nghĩ đến người khác. Nguyên lý ở đây là: dự tiệc buffet, đừng lấy thức ăn một lúc nhiều quá

Còn nhiều thứ nữa nhưng thôi…

Thế hệ sau sẽ biết ơn sâu sắc nếu chúng ta lưu lại một hình ảnh đẹp cùng với tiếng thơm khi ra nước ngoài. Hỡi người anh em: nếu bạn đã “chuẩn” rồi thì xin lưu ý người thân của mình nữa nhé.

Chúc cả nhà luôn vui.