Hôm nay là gì nhỉ ?
Khi chưa có sự xuất hiện của những câu chuyện, những trải nghiêm đáng nhớ từ các bạn thì tôi lại lục tìm trong ngăn kéo ký ức những kỷ niệm đáng nhớ, và cả những điều mà đôi khi muốn quên nhưng không thể...
PHẦN 1: KHI LÒNG TỐT BỊ ĐẶT VÀO "CHÂN TƯỜNG"
Có những sự thật mà nếu không tận mắt chứng kiến, người ta sẽ tưởng đó là kịch bản của một bộ phim bi kịch nhất.
Thiện Tâm – cái tên chúng tôi đặt cho con như một lời nguyện ước. Con chào đời với một bản án tử hình mang tên "Lạc vị động mạch chủ". Hãy hình dung, trái tim bé nhỏ ấy ngay từ nhịp đập đầu tiên đã lỗi nhịp với cả thế gian. Ba ngày tuổi, con rời vòng tay mẹ để bước vào cuộc đại phẫu sinh tử. 30 ngày đêm các "thiên thần áo trắng" giành giật con từ tay tử thần là 30 ngày mà lằn ranh giữa hy vọng và tuyệt vọng mỏng manh như một sợi tóc.
Hành trình gần 30 ngày giành giật sự sống - Hành trình phi thường này có lẽ là trải nghiệm không bao giờ quên của kíp phẫu thuật cũng như hồi sức tích cực khi ấy nhưng đó là câu chuyện của giới chuyên môn mà chúng ta sẽ đề cập lúc khác. Nhưng qua đây tôi vẫn gửi lời tri ân tới những thiên thần áo trắng của hôm qua, hôm nay và cả những ngày mai...
Nhưng cuộc đời không chỉ có Niềm Vui khi ca mổ thành công mà còn cả những nỗi đau.
Đó là khi tôi gặp Thiện Tâm lần đầu sau ca mổ, con chỉ còn 2,8kg – teo tóp và yếu ớt hơn cả lúc mới sinh.
Hình ảnh khiến tôi sốc lặng người, một cú sốc đau đớn đến tận tâm can: Người mẹ đang đổ những giọt sữa tươi rẻ tiền dành cho người lớn vào miệng đứa trẻ sơ sinh vừa mổ tim, chỉ vì họ không còn nổi một đồng để mua sữa đúng công thức cho bé.
Trong khoảnh khắc ấy, lý trí của tôi hoàn toàn bị đánh bại bởi bản năng của một người Cha. Tôi quyết định nhận nuôi cả hai mẹ con ngay lập tức dù điều kiện kinh tế cá nhân lúc đó đang thực sự "có vấn đề".
Tôi đưa gia đình Thiện Tâm về thẳng nhà mình, bất chấp việc chưa kịp bàn bạc hay hỏi ý kiến vợ con – một "sai lầm" đầy cảm tính mà sau này tôi luôn ân hận. Tôi mong các bạn trẻ đừng bao giờ phạm phải, bởi lòng tốt luôn cần sự thấu hiểu từ những người thân yêu nhất xung quanh mình.
Nhưng cuộc sống của bé cần một chế độ dinh dưỡng khắt khe và sự chăm sóc chuyên biệt hơn thế. Vì vậy tôi quyết định tiếp tục đưa cả gia đình bé về nhà Mẹ tôi ở Biên Hòa. Tôi tin vào kinh nghiệm của Mẹ - một chuyên gia thực sự trong việc chăm sóc sức khỏe trẻ sơ sinh.
Sự việc trở nên phức tạp và nghiệt ngã hơn khi chưa đầy 24 giờ sau, bố mẹ bé đã âm thầm biến mất, bỏ lại đứa trẻ non nớt với vết mổ chưa lành cho một gia đình xa lạ mà không một lời nhắn gửi ...
Tôi đứng giữa tâm bão, rối bời và mắc kẹt. Một bên là đứa trẻ sơ sinh đang khát sữa mẹ, cần hơi ấm mẹ hơn bao giờ hết. Một bên là sự lo lắng, chỉ trích gay gắt từ các em tôi khi thấy anh mình mang thêm gánh nặng về cho Mẹ già - người đang bị ung thư giai đoạn cuối, sự sống chỉ còn tính bằng ngày...
(con tiếp...)
« Sửa lần cuối: Hôm nay lúc 09:41 gửi bởi banbe6x »
Không mong Đến, chẳng cầu Đi
Không phân Khôn - Dại còn chi để buuồn
Tâm như nước chảy trên nguồn
Soi hình Tạo hóa mà không lưu hình
BS